"Xởi lởi trời cho; so đo trời lấy". Đó là câu châm ngôn mẹ dạy tôi từ lúc còn bé. Lúc đầu tôi không hiểu lắm, nhưng mẹ giải thích nhiều lần, tôi mới hiểu. Và kiểm nghiệm lại cuộc đời, tôi thấy nó QUÁ ĐÚNG!

Mẹ bảo ở đời, chơi với bạn, sống cùng hàng xóm, quan hệ làm ăn với ai đó, cần phải xởi lởi, hào phóng chút, đừng so đo, tính toán thiệt hơn quá, con người sẽ trở thành hèn. Làm gì cũng nên nhường phần thuận lợi cho người khác và nhận phần khó hơn về mình. Chia chác quà bánh hay tiền bạc thì hãy nhận phần ít hơn tí cũng không sao. Nếu có điều kiện, hãy giúp đỡ bạn trong khả năng có thể. Mời ăn sáng cùng, mua cho bạn gói xôi... là xởi lởi. Còn giành giật, hơn thua tí bánh, tí quà với bạn, với anh chị em trong nhà hay với cô bé hàng xóm là so đo. So đo, tính toán khôn quá cũng không giàu hơn được, mà bạn bè xa lánh, anh em không thèm chơi chung, hàng xóm ghét bỏ... Mẹ giải thích nhiều lắm, và tôi nhập tâm lời mẹ dạy.

Trong hợp tác, làm ăn, kinh doanh, người xởi lởi sẽ giữ được quan hệ lâu bền. Trong quản lý con người, doanh chủ xởi lởi sẽ được người lao động yêu quí và trung thành.

Và trên các trang web, thành viên xởi lởi like, comment, thả tim, thả chấm, đặt gạch, hóng..., tương tác nhiều sẽ được nhiều người biết đến và yêu quí, và trời sẽ cho nhiều hơn. Còn núp lùm, ăn mảnh (đọc, copy bài cất tủ nhưng keo kiệt đến mức không thèm thả cho cái like, không viết được hai chữ cảm ơn), thì trời cũng không "xởi lởi" với mình đâu ạ! Đơn giản là vì, với tính cách so đo và "trùm sò" như vậy thì làm ăn với ai cũng khó. Khách hàng tẩy chay, nhân viên oán trách, đối tác bỏ chạy thì còn làm ăn được với ai? Vậy nên trời chẳng "lấy hết" là gì?

Đọc xong bài này, bà con mình hãy xởi lởi lên tí nào! Thấy bài viết nào hay của anh em post đăng lên, hãy comment bình luận và thả cho họ cái cái chấm, bấm cho họ cái like, ta mất gì cơ chứ?

24 & 24 - 247 & 247 - 365 & 365
BÀI VIẾT CÓ HỮU ÍCH?

CHIA SẺ BÀI VIẾT LÊN FACEBOOK:

Related Posts